Đời Sống Pháp Luật | 19/02/2026 11:59 PM
Trong thế giới Tam Quốc, bên cạnh những mưu kế thâm sâu và những trận đánh xoay chuyển càn khôn, hình ảnh các chiến mã kiêu hùng luôn chiếm một vị trí đặc biệt. Một con ngựa tốt không chỉ là phương tiện di chuyển mà còn là "người bạn chiến hữu" quyết định sự sống còn của các vị tướng giữa lằn ranh sinh tử.

Dưới đây là bốn chiến mã huyền thoại đã để lại dấu ấn đậm nét nhất trong lịch sử và văn học.
Đích Lư - Con ngựa "sát chủ" hóa cứu tinh
Đích Lư nổi tiếng với một ngoại hình đặc biệt: quầng mắt trắng và đốm trắng trên đầu. Theo quan niệm xưa, đây là tướng ngựa "sát chủ", mang lại vận rủi cho người cưỡi. Thực tế, chủ nhân đầu tiên của nó là Trương Vũ đã bỏ mạng trên chiến trường, càng khiến lời đồn thổi thêm đáng sợ.

Đích Lư là con ngựa góp công lớn tạo nên thế cục Tam Quốc khi cứu Lưu Bị ở suối Đàn Khê.
Tuy nhiên, mối duyên giữa Đích Lư và Lưu Bị đã tạo nên một điển tích lẫy lừng: "Đích Lư nhảy suối Đàn Khê". Khi bị Thái Mạo truy đuổi đến đường cùng trước dòng suối rộng, Lưu Bị đã thét lên: "Đích Lư! Đích Lư! Nay sát ta chăng?". Như hiểu được lòng người, con ngựa bất ngờ tung mình bay vọt qua bờ bên kia, cứu Lưu Bị thoát khỏi cái chết trong gang tấc, đập tan định kiến về một loài ngựa mang điềm gở.
Gắn liền với hình ảnh nóng nảy và cương trực của "Tam gia" Trương Phi chính là con ngựa Ô Vân Đạp Tuyết. Đây là giống ngựa quý hiếm với ngoại hình cực kỳ ấn tượng: toàn thân đen tuyền như bóng đêm nhưng bốn chân lại trắng muốt như tuyết, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ và uy nghi trên chiến địa.

Ô Vân Đạp Tuyết cùng Trương Phi dọa cho quân Tào phải lui binh ở cầu Trường Bản.
Điển tích gắn liền với cặp bài trùng Trương Phi - Ô Vân Đạp Tuyết chính là sự tung hoành tại cầu Trường Bản. Tiếng thét vang dội của Trương Phi kết hợp với dáng vẻ dũng mãnh của con chiến mã đen tuyền đã khiến hàng vạn quân Tào phải khiếp vía. Sự bền bỉ và sức mạnh cơ bắp của Ô Vân Đạp Tuyết được coi là sự bổ trợ hoàn hảo cho phong cách chiến đấu bùng nổ, không ngại va chạm của chủ nhân.
Gắn liền với hình ảnh "Thường thắng tướng quân" Triệu Tử Long là con ngựa trắng muốt mang tên Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử. Điểm đặc biệt của nó là toàn thân không một sợi lông tạp, trắng như tuyết và có khả năng phát ra ánh sáng trong đêm tối, tựa như một con sư tử ngọc lộng lẫy.

Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử - gắn liền với huyền thoại "Tử Long phò ấu chúa".
Chiến tích rực rỡ nhất của nó chính là trận Trường Bản. Giữa muôn trùng quân Tào, Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử đã cùng Triệu Vân tả xung hữu đột, bảo vệ ấu chúa A Đẩu. Có giai thoại kể rằng khi Triệu Vân bị ngã xuống hố sâu do quân địch đào sẵn, chính sức mạnh phi thường của con ngựa này đã giúp ông bật nhảy lên khỏi mặt đất, tạo nên một màn thoát thân thần kỳ đi vào sử sách.
Nhắc đến ngựa quý thời Tam Quốc, không thể không nhắc đến Xích Thố - "thần mã trong các thần mã". Được miêu tả với sắc lông đỏ rực như lửa, ngày đi ngàn dặm, trèo đèo lội suối như đi trên đất bằng, Xích Thố chính là biểu tượng của sức mạnh và sự dũng mãnh. Dân gian thời bấy giờ vẫn truyền tai nhau câu nói: "Nhân trung Lã Bố, mã trung Xích Thố" để khẳng định vị thế độc tôn của nó.

Xích Thố - "thần mã trong các thần mã".
Sau khi Lã Bố chết, Xích Thố về tay Tào Tháo rồi được trao lại cho Quan Vũ. Điển tích cảm động nhất về con ngựa này chính là lòng trung thành tuyệt đối. Trong Tam quốc diễn nghĩa, sau khi Quan Vũ hy sinh, Xích Thố bị bắt về tay quân Đông Ngô nhưng đã tuyệt thực đến chết để đi theo chủ nhân. Hình ảnh này đã nâng tầm Xích Thố từ một vật nuôi quý hiếm trở thành biểu tượng của nghĩa khí.