Có một thời, nếu bước vào phòng của một nhóm con trai và nhìn thấy chiếc PlayStation cùng hai tay cầm nằm trước TV, gần như chẳng cần hỏi họ chuẩn bị chơi game gì.
PES có thể đã được bật sẵn. Real Madrid, Barcelona, Manchester United, AC Milan, Inter Milan… được lựa chọn hết lần này tới lần khác. Một trận chỉ kéo dài hơn chục phút, nhưng chẳng hiểu vì sao chúng ta có thể dành cả buổi chiều cho nó.

Ảnh: BroHaus
PES ngày ấy cũng chẳng cần quá nhiều lý do để bắt đầu. Hai thằng bạn tới nhà, cắm tay cầm vào máy game là đủ.
Thằng thua nhường người khác. Nếu chỉ có hai người thì câu quen thuộc sẽ là: “Trận cuối nhé.” Tất nhiên, chẳng bao giờ có trận cuối thật sự. Thua thì phải gỡ. Thắng thì đối phương đòi phục thù. Hòa lại càng không thể dừng. Đến khi nhìn đồng hồ mới phát hiện buổi chiều đã biến mất từ lúc nào. Và PES đặc biệt ở chỗ nó khiến những người chẳng bao giờ ra sân đá bóng cũng có thể tranh luận chiến thuật như những HLV thực thụ. Đứa thích tốc độ sẽ tìm mọi cách đưa bóng ra cánh. Đứa thích kỹ thuật ôm bóng rê tới khi bị cả phòng chửi. Có người chỉ trung thành với một đội bóng suốt nhiều năm. Cũng có những cầu thủ trong PES mạnh tới mức chỉ cần đối phương chọn được là người còn lại đã bắt đầu khó chịu.
Nhưng thứ khiến PES trở thành ký ức không chỉ nằm trên màn hình. Đó còn là tiếng nút tay cầm bị bấm liên tục. Là cảnh bốn, năm thằng ngồi chen nhau trước một chiếc TV. Là người đang đá thì im lặng tập trung, còn những người phía sau liên tục chỉ đạo dù chẳng ai nhờ. Là khoảnh khắc ghi bàn phút cuối rồi bật dậy ăn mừng ngay giữa phòng. Và tất nhiên, là những lần thua cay tới mức đặt mạnh chiếc tay cầm xuống giường rồi tuyên bố: “Không đá nữa”.

Ảnh: BroHaus

Ảnh: BroHaus
Năm phút sau lại đá tiếp.
Sau này chúng ta có những chiếc PC mạnh hơn, console mới hơn, TV lớn hơn và game bóng đá đẹp đến mức cầu thủ gần giống người thật. Nhưng cái tên PES cuối cùng cũng rời khỏi cuộc chơi. Konami chuyển series sang eFootball, và ba chữ từng quen thuộc với hàng triệu game thủ dần trở thành một phần của lịch sử. Về lý thuyết, bóng đá của Konami vẫn còn đó. Chỉ là với những người đã lớn lên cùng Winning Eleven rồi Pro Evolution Soccer, cảm giác ấy không còn hoàn toàn giống trước.
Có lẽ bởi thứ chúng ta tìm kiếm khi nhắc đến PES vốn chẳng phải một trò chơi mới.

Ảnh: BroHaus
Chúng ta đang tìm căn phòng cũ. Chiếc TV ngày trước. Hai chiếc tay cầm với lớp cao su analog đã mòn. Một buổi chiều chẳng có kế hoạch gì ngoài việc đá bóng. Và quan trọng nhất, những người bạn từng có thể xuất hiện chỉ sau một cuộc gọi: “Sang làm mấy trận PES không?”
Bây giờ, câu hỏi ấy khó hơn nhiều. Người đi làm về muộn. Người đã lập gia đình. Người chuyển tới thành phố khác. Có người vẫn chơi game, có người gần như chẳng còn động vào tay cầm. Muốn tập hợp đủ nhóm bạn ngày ấy đôi khi phải lên lịch trước vài tuần, trong khi năm xưa chúng ta chỉ cần gọi nhau trước vài phút.
PES đã không còn mang cái tên PES nữa. Nhưng có lẽ sự biến mất ấy chỉ khiến chúng ta nhận ra một điều: rất nhiều thứ của tuổi trẻ cũng đã âm thầm kết thúc theo cách tương tự. Không có trận đấu cuối cùng được thông báo trước. Không ai nói rằng đây sẽ là lần cuối cả nhóm ngồi đông đủ trước chiếc TV.
Chúng ta cứ nói “thêm một trận nữa rồi nghỉ”, để rồi nhiều năm sau mới nhận ra có một trận PES nào đó đã thực sự là trận cuối cùng. Chỉ tiếc rằng ngày hôm ấy, chẳng ai trong chúng ta biết điều đó.
