Khám phá thế giới: Ngôi nhà của Beauregard-Keyes, nơi bị đồn là chỗ hồn ma đánh nhau

Yasha  - Theo Trí Thức Trẻ | 18/06/2020 10:01 PM

 
  thích

Ngôi nhà của Beauregard-Keyes vốn nổi tiếng với câu chuyện về... những hồn ma đánh nhau loạn xạ.

Trên thế giới này có rất nhiều ngôi nhà được gọi là những "ngôi nhà ma", và cũng có những nơi nổi bật hơn hẳn những nơi còn lại. Một trong số đó là ngôi nhà của Beauregard-Keyes, nổi tiếng với câu chuyện về... những hồn ma đánh nhau loạn xạ.

Có thể bạn chưa biết, New Orleans là thành phố lớn nhất thuộc tiểu bang Louisiana, Mỹ, vốn nổi tiếng là nơi đã khai sinh ra nhạc jazz, những di sản văn hoá đa sắc tộc, không khí lễ hội với nhạc và nghệ thuật ẩm thực địa phương. Nhưng hiện giờ chúng ta sẽ không tôn vinh ở mặt đó, mà thành phố này còn nổi tiếng vì 1 điều khác nữa: được mệnh danh là thành phố ma ám của nước Mỹ.

Khám phá thế giới: Ngôi nhà của Beauregard-Keyes, nơi bị đồn là chỗ hồn ma đánh nhau - Ảnh 1.

Được xây dựng vào năm 1718, thành phố này đã phải hứng chịu nhiều thảm họa trong suốt lịch sử của mình, từ nội chiến đến hỏa hoạn và cuồng phong. Có lẽ vì thế mà đống tin đồn xoay quanh chuyện ma quỷ ở nơi này lại nóng như thế không?

Theo đồn thổi, rất nhiều ngôi nhà cổ ở New Orleans có vẻ như đang bị ám: nếu chủ nhân của nó gặp phải 1 cái chết thảm khốc, thì nhiều khả năng họ sẽ quay lại trần gian dưới hình hài 1 con ma. Quay lại phần đầu của bài viết, ngôi nhà của Beauregard-Keyes là 1 ví dụ điển hình như vậy đấy, thậm chí còn được coi là nơi nổi tiếng hàng đầu nữa.

Khám phá thế giới: Ngôi nhà của Beauregard-Keyes, nơi bị đồn là chỗ hồn ma đánh nhau - Ảnh 2.

Ngôi nhà này tọa lạc tại số 1113 Đường Chartres ở Khu phố Pháp, New Orleans, được thiết kế bởi Francois Correjolles và được James Lambert xây dựng vào năm 1826 cho nhà đấu giá Joseph LeCarpentier. Mang đậm kiến trúc kiểu Mỹ cùng với phong cách Phục Hưng kiểu Hy Lạp, màu sơn vàng bóng loáng đầy sự trang nhã, đây là 1 dinh thự rất đẹp và trải qua rất nhiều đời chủ.

Khám phá thế giới: Ngôi nhà của Beauregard-Keyes, nơi bị đồn là chỗ hồn ma đánh nhau - Ảnh 3.

Vào năm 1833, Lãnh sự Thụy Sĩ John A. Merle trở thành chủ sở hữu của ngôi nhà, trong khi vợ ông là bà Anais Philippon đã thêm 1 khu vực ở vị trí liền kề. Đến năm 1865, ngôi nhà được mua bởi một Dominique Lanata, người đã dùng nó để cho thuê cho đến năm 1904.

Vị khách đầu tiên thuê nơi này là 1 vị tướng của phe miền Nam, Pierre Gustave Toutant Beauregard, sống trong dinh thự đó trong suốt thời kỳ chiến tranh. Sau cuộc Nội chiến Hoa Kỳ, Beauregard trở lại ngôi nhà ở 1113 Đường Chartres và sống tại đó từ năm 1866 đến 1868.

Khám phá thế giới: Ngôi nhà của Beauregard-Keyes, nơi bị đồn là chỗ hồn ma đánh nhau - Ảnh 4.

Tướng quân Pierre Gustave Toutant Beauregard

Đến năm 1925, chủ sở hữu mới của ngôi nhà muốn phá bỏ nó để xây các nhà máy. Để bảo tồn dinh thự này, phụ nữ tại địa phương đã thành lập hiệp hội tưởng niệm Beauregard, nhưng riêng khu vườn mà bà Anais Philippon từng tạo nên thì không thể cứu được. Sau đó, nữ nhà văn Frances Parkinson Keyes đã mua nơi này và thuê kiến trúc sư Richard Koch vào đầu năm 1945 nhằm khôi phục nó.

Khám phá thế giới: Ngôi nhà của Beauregard-Keyes, nơi bị đồn là chỗ hồn ma đánh nhau - Ảnh 5.

Nữ nhà văn Frances Parkinson Keyes

Giờ thì, chúng ta sẽ nhắc lại về ngài Pierre G.T Beauregard. Sau hơn 100 năm, bằng cách nào đó mà người ta đồn rằng Pierre đã bị ma ám trong suốt thời gian Nội chiến. Nhiều người mạnh miệng phán rằng những tử sĩ vẫn hiện hồn trong tiền sảnh và chiến đấu kịch liệt ở đó. Như thể còn chưa đủ thần bí, một nhân chứng khác còn kể lại rằng họ đã nghe tiếng đại bác nổ và ngửi thấy mùi máu hẳn hoi.

Sau này, Ủy ban Địa danh Giáo xứ Orleans đã cài đặt một tấm bảng bằng đồng xác định lịch sử của ngôi nhà vào năm 1958. Đến năm 1970, ngôi nhà trở thành 1 viện bảo tàng và... những câu chuyện ma quái vẫn không hề có hồi kết. Khác biệt duy nhất là... có thêm tình tiết mới.

Khám phá thế giới: Ngôi nhà của Beauregard-Keyes, nơi bị đồn là chỗ hồn ma đánh nhau - Ảnh 6.

Một người làm công - vì nguyên nhân nào đấy mà thấy được hồn ma của Lucky, một chú chó sống trong căn nhà này vào thập niên 60. Phải chăng chú chó ấy vẫn đang quanh quẩn quanh phòng của chủ nhân cũ? Điều đó chúng ta không thể biết, vì có lẽ là người làm công đó mới biết được chính xác. Tại sao? Chẳng phải chỉ ông ta là người duy nhất nhìn thấy vụ việc đó hay sao?