"Hành trình "lột xác", "bốc dỡ" 16kg đầy hài hước của 1 nữ họa sĩ truyện tranh Việt Nam"

PV  - Theo Trí Thức Trẻ | 28/10/2016 04:15 PM

 
  thích

Hành trình giảm 16kg của Phạm Kiều Oanh đã được ghi lại trong một cuốn truyện tranh đầy hài hước mang tên “Oanh giảm cân” đang được nhiều chị em truyền tay nhau đọc.

Bỏ ngang đại học vào Sài Gòn theo đuổi ước mơ họa sĩ truyện tranh

Từ nhỏ Oanh đã rất mê truyện tranh Doreamon, Hiệp sĩ quả đào, Dũng sĩ Hecman, chính vì yêu nên tập tành vẽ theo chứ không nghĩ ngợi gì nhiều. Mãi sau này khi internet bùng nổ, mình tiếp xúc với nhiều bạn họa sĩ mới biết có tồn tại nghề họa sĩ truyện tranh. Nhưng đến tuổi thi Đại học thì mình lại chọn ngành Thiết kế thời trang vì ở thời điểm đó, chưa ai chứng minh rằng họa sĩ truyện tranh có thể sống được với nghề.


Oanh trước (62kg) và sau giảm cân (46kg)

Oanh trước (62kg) và sau giảm cân (46kg)

Nhưng có lẽ, khi hạt giống ước mơ đã hình thành trong người mình thì một lúc nào đó nó cũng sẽ nảy mầm. Năm cuối Đại học, khi đang làm đề tài tốt nghiệp thì mẹ nối gót bố Oanh qua đời. Thời điểm đó, truyện tranh bắt đầu bùng nổ, Oanh có cộng tác vẽ tranh trên một số tạp chí và nhận được lời mời cộng tác từ một công ty truyện tranh trong Sài Gòn.

Oanh nhớ đến bố, ngày xưa ông cũng từng ước mơ trở thành nhà thiết kế ôtô nhưng vì nhiều lý do ông đã không tốt nghiệp ra trường để hoàn thành mơ ước. Bố cứ chờ con lớn, chờ nọ chờ kia, mãi cho đến lúc mất vẫn không hoàn thành được tâm nguyện. Oanh nghĩ lời mời vào Sài Gòn làm việc là một cơ hội lớn, nếu mình tiếp tục học vài tháng nữa để cầm lấy mảnh bằng cũng chưa biết làm gì. Thế là, Oanh bỏ ngang đại học, vào Sài Gòn bắt đầu những bước chân đầu tiên trên con đường mình mơ ước từ lâu: họa sĩ truyện tranh.


Sau khi ba mất, Oanh có đi cùng mẹ tiếp xúc với nhiều người liên quan đến tâm linh, như hầu đồng, gọi hồn để trò chuyện với ba. Từ đó Oanh luôn muốn vẽ về thế giới tâm linh, về âm binh, về nhân quả.

Sau khi ba mất, Oanh có đi cùng mẹ tiếp xúc với nhiều người liên quan đến tâm linh, như hầu đồng, gọi hồn để trò chuyện với ba. Từ đó Oanh luôn muốn vẽ về thế giới tâm linh, về âm binh, về nhân quả.

Nhưng vào đến Sài Gòn thì Oanh vỡ mộng. Trong tư tưởng của Oanh, Oanh muốn trở thành một họa sĩ truyện tranh vẽ những câu chuyện khiến nhiều người mê, nhưng truyện phải thật ngầu cơ, phải là kiểu giật gân, hồi hộp, ma cà rồng, tâm linh, gangster đánh nhau ì xèo. Thế mà vào Sài Gòn Oanh phải ngồi vẽ những hình ảnh tròn tròn như kiểu Chibi để đáp ứng nhu cầu độc giả và cũng là xu hướng truyện tranh thời điểm ấy, Oanh cảm thấy thất vọng và ức chế vô cùng.

Dù vậy, sau thời gian dùng dằng đi hay ở, Oanh bất ngờ nhận được nhiều lời khen từ những truyện tranh vẽ kiểu tròn tròn, dễ thương, lạc quan và hài hước. Càng vẽ nhiều, Oanh lại càng thấy mình hợp với thể loại tranh này. Oanh nhận ra đam mê thường bắt đầu từ một thành tựu nào đấy, mình được nhiều người khen ngợi, công nhận, mình thích, mình khoái nên lao vào làm tiếp, rồi sẽ có thành tựu mới, từ đó sẽ sinh ra đam mê, dù nó không hề giống thứ mình hình dung ban đầu. Nghề nghiệp suy cho cùng không phải là làm cái mình thích rồi ai mua, nghề là việc mình làm tốt nhất, kiếm ra tiền và nuôi sống bản thân, gia đình. Rốt cuộc, Oanh cũng đã tìm được cách để biến họa sĩ truyện tranh thành một nghề thực sự.


Nhưng cuối cùng, Oanh nhận ra vẽ những thứ tròn tròn, hài hài như này mới là thế mạnh của mình.

Nhưng cuối cùng, Oanh nhận ra vẽ những thứ tròn tròn, hài hài như này mới là thế mạnh của mình.

Giảm cân làm gì khi “Vợ béo thì chồng vẫn yêu mà”

Áp lực của nghề họa sĩ truyện tranh khá là căng, đặc biệt khi làm cùng lúc nhiều dự án, mỗi ngày mình ngồi vẽ liên tục tù tì từ lúc thức dậy cho đến lúc đi ngủ, trung bình từ 10 - 12 giờ ngồi bám mặt trên máy vi tính. Do áp lực công việc, nên mình ăn không kiểm soát. Vui, ăn. Buồn, ăn. Tức giận, ăn. Bí kịch bản, ăn. Thời tiết thay đổi, ăn. Không vui không buồn, thời tiết không thay đổi, tự dưng trong lòng cảm thấy trống vắng, ăn.


Áp lực công việc họa sĩ truyện tranh khiến Oanh ăn không kiểm soát.

Áp lực công việc họa sĩ truyện tranh khiến Oanh ăn không kiểm soát.


Chân dung Oanh trước khi giảm cân: 62kg

Chân dung Oanh trước khi giảm cân: 62kg

Thực ra, từ bé Oanh vốn đã là người ăn nhiều, không phải ăn nhiều bữa trong ngày mà mình ăn rất nhiều trong một bữa. Buổi sáng Oanh ăn một phần xôi mặn, thêm một phần xôi gấc mới đủ năng lượng để làm việc đến trưa. Một bữa mọi người ăn một món chính, mình gọi hai món và thêm một phần cơm nữa. Tối vẽ khuya đói quá Oanh cũng ăn, nửa con gà với mình chỉ là chuyện nhỏ, ăn xong rồi Oanh còn dùng thêm 2kg trái cây như măng cụt hay chôm chôm gì đó.


Lý do béo: Ăn quá nhiều.

Lý do béo: Ăn quá nhiều.


Tại sao phải khổ sở giảm cân khi béo cũng là một lợi thế.

Tại sao phải khổ sở giảm cân khi béo cũng là một lợi thế.

Ăn nhiều như thế, lại không có thời gian tập thể dục, Oanh bắt đầu tăng cân. Việc tăng cân diễn ra từ từ nên mình cũng không để ý. Ban đầu mình tăng từ 45kg lên 48kg, từ 48kg đến 51kg rồi đến 58kg thì Oanh bắt đầu nhận ra mình đang béo lên không kiểm soát. Thế là Oanh lên chiến dịch giảm cân, Oanh đi tập thể dục, Oanh ăn theo chế độ lowcarb. Nhưng Oanh là người rất cuồng các món ăn Việt, thích ăn cơm trắng, thịt cá kho, các loại mắm, bánh mì pate. Giảm được 3-4kg Oanh phấn khởi lắm, nên tự thưởng cho mình bằng cách ăn cơm, một tí, một tí thôi, sau đó Oanh lại tăng cân hơn nữa. Chắc ai cũng như Oanh, quyết giảm cân nhưng không cưỡng nổi cơn thèm ăn kinh khủng. Giống như chồng Oanh nói “Khi người ta không muốn làm, người ta sẽ tìm đủ lý do”.


Giảm cân làm gì khi “vợ béo thì chồng vẫn yêu” cơ chứ.

Giảm cân làm gì khi “vợ béo thì chồng vẫn yêu” cơ chứ.

Sau nhiều lần giảm cân thất bại, Oanh đâm ra buồn bã, tâm trạng không tốt nên làm gì cũng không vui. Nhìn thấy mình như thế, chồng bảo Oanh hãy ngừng việc giảm cân và trân trọng những gì mình đang có. “Trước kia lúc nào ở bên vợ béo, chồng cũng cảm thấy rất vui vẻ. Đối với chồng, vợ là một người siêu đặc biệt không thể thay thế. Vợ có béo thì chồng vẫn yêu mỗi mình vợ thôi”.

Haiz, giảm cân làm gì khi “vợ béo thì chồng vẫn yêu” cơ chứ.

Thế nhưng vì sao “Oanh giảm cân” vẫn ra đời?

Tất nhiên là mọi chuyện chưa thể dừng ở đấy được. Trong khi Oanh vẫn nặng 62kg và hạnh phúc với cuộc sống trong lớp mỡ của mình, thì một ngày Oanh phát hiện mình bị “u mạch máu gan”. Hồi đầu mới nghe tin, Oanh rất sốc, cứ ngỡ mình bị ung thư gan. Nghĩ mình sắp chết, đầu óc Oanh lộn xộn, sau đó trống rỗng, rồi tự hỏi bản thân một câu “Oanh có hối tiếc điều gì không?”. Oanh từng bất chấp tất cả để làm điều mình thích, từ Hà Nội Nam tiến vào Sài Gòn lập nghiệp dù không người thân thích, Oanh đã bất chấp tất cả để lấy người mình yêu và sống với anh suốt 12 năm qua. Có lẽ Oanh không còn hối tiếc điều gì nữa…May mắn, tất cả chỉ là tưởng tượng, u mạch máu gan không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bác sĩ bảo Oanh bị tiền béo phì, có nguy cơ bị máu nhiễm mỡ kèm theo các biến chứng nguy hiểm: tim mạch, đột quỵ, mất trí nhớ. “Nếu không muốn chết thì hãy lập tức giảm cân ngay”, bác sĩ nghiêm túc cảnh báo.


Cuối cùng, Oanh đã tìm ra động lực giảm cân hợp lý nhất: giảm cân vì sức khỏe.

Cuối cùng, Oanh đã tìm ra động lực giảm cân hợp lý nhất: giảm cân vì sức khỏe.

Nếu không vì lần khám bệnh này, Oanh đã không có một động lực giảm cân rõ ràng: giảm cân vì sức khỏe. Phải rồi, Oanh dù đã là họa sĩ truyện tranh 10 năm mà vẫn chưa có tác phẩm để đời, không thể vì ham ăn mà đánh đổi tất cả được.

Sự giác ngộ của Oanh chính thức đến vào một ngày đi ăn với bạn bè thì thấy có ba cô gái mi nhon gọi một đĩa mì xào ăn chung. Họ ăn không hết và kêu no quá, trong khi Oanh một mình quất hết nguyên đĩa mì mà vẫn nghĩ mình đã ăn ít hơn hồi xưa nhiều rồi. Oanh bắt đầu viết ra lộ trình giảm cân để cơ thể quen với sự cắt giảm lượng thức ăn mỗi ngày. Ban đầu mình cắt giảm 1/3 lượng thức ăn so với lúc trước trong khoảng một tháng, khi quen rồi mình cắt thêm 1/3 nữa, chỉ còn 1/3 để giữ cân nặng rồi sau đó mới bắt đầu quá trình giảm cân.


Quy đổi ra lượng thức ăn là 2/3 chén cơm, 1 chén soup (rau), 1 đĩa 50 - 75g thịt (cá), với kích thước đĩa khoảng 10cm tương đương 1000 - 1200 calorie mỗi ngày, trong thời gian 4 - 6 tháng, thông số này dựa trên một nghiên cứu áp dụng cho những phụ nữ chỉ ăn, đọc, vẽ và lười vận động như Oanh.

Quy đổi ra lượng thức ăn là 2/3 chén cơm, 1 chén soup (rau), 1 đĩa 50 - 75g thịt (cá), với kích thước đĩa khoảng 10cm tương đương 1000 - 1200 calorie mỗi ngày, trong thời gian 4 - 6 tháng, thông số này dựa trên một nghiên cứu áp dụng cho những phụ nữ chỉ ăn, đọc, vẽ và lười vận động như Oanh.


Khi đã giảm một vài cân, tuyệt đối không được ăn mừng.

Khi đã giảm một vài cân, tuyệt đối không được ăn mừng.


Không được nóng vội trong quá trình giảm cân, muốn nhanh thì phải từ từ.

Không được nóng vội trong quá trình giảm cân, muốn nhanh thì phải từ từ.


Chỉ cần hai ba bữa thả ga, cân nặng sẽ quay trở lại như cũ...

Chỉ cần hai ba bữa thả ga, cân nặng sẽ quay trở lại như cũ...


… chỉ cần qua đến ngày thứ 10, mình sẽ bắt đầu gầy xuống.

… chỉ cần qua đến ngày thứ 10, mình sẽ bắt đầu gầy xuống.

Điều quan trọng trong lộ trình giảm cân là tâm lý không nóng vội, Oanh tăng cân vù vù trong khoảng gần 1 năm nên không thể đòi hỏi giảm cân thần tốc được. Kế đến, chỉ cần một bữa ăn không kiềm chế cân nặng lại tăng lên, rất khó để quay lại, giảm cân cần rất nhiều sự kiên trì. Sau cùng Oanh gầy đi nhưng cơ thể vẫn chưa đẹp, Oanh liền tập plank bất cứ khi nào rảnh rỗi như đọc báo hay xem phim trên điện thoại. Khi đã quen với việc giảm lượng thức ăn nạp vào, bao tử của Oanh dường như cũng teo lại bé tí, có muốn nạp thêm cũng không được. Đó là lúc Oanh đã giảm cân thành công, giảm được 16kg, vẫn cứ ăn những gì mình thích, làm những gì mình muốn và được thử nghiệm bao nhiêu style thời trang.


Ngày trước béo quá, Oanh ngồi vẽ tay run bần bật, giờ thì hết rồi.

Ngày trước béo quá, Oanh ngồi vẽ tay run bần bật, giờ thì hết rồi.


Tha hồ thử nghiệm bao nhiêu style thời trang mới.

Tha hồ thử nghiệm bao nhiêu style thời trang mới.


Còn tự tin pose ảnh trước ống kính nữa.

Còn tự tin pose ảnh trước ống kính nữa.

Có những điều trong cuộc sống Oanh còn muốn gìn giữ, Oanh còn nhiều hoài bão trong tương lai, nếu chỉ vì việc cân nặng mà không thể theo đuổi ước mơ của mình thì quả là một điều đáng tiếc.