Có một kiểu tình bạn rất kỳ lạ mà càng trưởng thành, chúng ta càng hiểu giá trị của nó.
Đó là những người bạn từng gặp gần như mỗi ngày, từng học chung, đi làm chung, từng kéo nhau đi ăn sau giờ tan ca hoặc ngồi hàng giờ trong quán net chỉ để tranh nhau một trận game. Rồi chẳng biết từ lúc nào, cuộc sống đẩy mỗi người về một hướng.
Một người lập gia đình, một người chuyển việc, một người có con nhỏ, một người đi xa. Những cuộc hẹn ngoài đời thưa dần, tin nhắn trong nhóm cũng ít đi. Có khi cả tháng chẳng ai nói với nhau câu nào. Nhưng rồi một buổi tối, một cái tên quen thuộc bất ngờ sáng lên trên Discord, và chỉ cần một lời rủ chơi game, cả nhóm lại có thể tìm thấy nhau. Chúng ta không còn gặp nhau thường xuyên như trước, nhưng vẫn có thể cùng ngồi trong một lobby, nghe những giọng nói đã quá quen thuộc và có cảm giác như thời gian chưa từng trôi qua.

Ảnh: BroHaus
Ngày còn trẻ, chúng ta chơi game đơn giản vì vui.
Có thể dành cả buổi tối để leo rank, cày một tựa RPG hay ngồi trong quán net đến khuya mà chẳng phải suy nghĩ quá nhiều. Nhưng khi lớn lên, mọi thứ thay đổi. Công việc nhiều hơn, khoảng cách xa hơn, gia đình và những trách nhiệm riêng khiến một cuộc hẹn đủ mặt năm người trở thành chuyện không hề dễ dàng. Người phải tăng ca, người phải về đón con, người cuối tuần mới rảnh thì người khác lại bận.
Chẳng phải tình bạn thay đổi, chỉ là cuộc sống không còn cho chúng ta nhiều cơ hội để gặp nhau như trước. Và rồi game trở thành một cái cớ vô cùng tiện lợi. Không cần cùng thành phố, không cần sắp xếp lịch trước cả tuần, cũng chẳng cần phải bỏ ra một buổi tối để di chuyển. Chỉ cần mở máy, đăng nhập và thấy những cái tên quen thuộc xuất hiện, chúng ta lại có thể ngồi cạnh nhau theo một cách rất riêng.

Ảnh: BroHaus
Điều thú vị là đôi khi chúng ta chẳng còn biết quá nhiều về cuộc sống hiện tại của những người bạn ấy. Không biết công việc của thằng bạn đang áp lực đến đâu, đứa con của nó đã lớn thế nào, chiếc xe mới mua có chạy tốt không hay tuần vừa rồi nó đã trải qua những chuyện gì. Những câu chuyện ngoài đời có thể ngày càng ít đi, nhưng chỉ cần cùng vào một trận game, mọi thứ lại tự nhiên như trước.
Có thể chúng ta vẫn trêu nhau vì một pha xử lý ngớ ngẩn, vẫn cười vì một tình huống chẳng đâu vào đâu, vẫn tranh luận xem ai chơi tệ nhất đội. Tựa game có thể thay đổi theo thời gian, nhưng cảm giác ngồi cùng những người bạn ấy thì gần như không đổi. Đến lúc đó, game chẳng còn đơn thuần là một trò giải trí. Nó trở thành một không gian mà những người trưởng thành vẫn có thể tìm thấy nhau giữa một cuộc sống ngày càng bận rộn.

Ảnh: BroHaus
Đặc biệt với đàn ông, có lẽ điều này còn rõ ràng hơn. Chúng ta không phải lúc nào cũng giỏi nói về cảm xúc của mình. Có thể rất lâu không hỏi nhau rằng cuộc sống dạo này thế nào, công việc có ổn không hay gia đình có chuyện gì. Những câu hỏi ấy đôi khi nghe quá nghiêm túc và chẳng dễ mở lời. Nhưng một lời rủ chơi game thì lại đơn giản hơn rất nhiều. Chỉ cần một người mở phòng, những người còn lại lần lượt xuất hiện. Không ai cần phải giải thích quá nhiều.
Có thể cả buổi tối chẳng ai nói về chuyện đang khiến mình mệt mỏi, nhưng việc được nghe giọng của mấy người bạn cũ, cùng cười, cùng thắng hoặc cùng bực vì một trận game cũng đủ khiến một ngày dài trở nên nhẹ nhàng hơn. Có những lúc, câu hỏi tối nay chơi không? thực chất chẳng khác gì một cách rất đàn ông để hỏi rằng: “Dạo này mày ổn chứ?”

Ảnh: BroHaus
Có lẽ vì vậy mà càng lớn, chúng ta càng hiểu game đôi khi không phải thứ quan trọng nhất trong một trận đấu. Chẳng ai nhớ mãi một trận thắng cách đây mười năm, cũng chẳng ai thực sự quan tâm ngày ấy mình đã leo được bao nhiêu rank. Điều chúng ta nhớ là những người đã cùng mình trải qua quãng thời gian ấy.
Nhớ tiếng cười trong Discord, những đêm thức khuya, những lần thua liên tiếp nhưng vẫn cố chơi thêm, những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối và cảm giác biết rằng ở đâu đó vẫn có vài người sẵn sàng bật máy lên khi thấy mình online. Ngày bé, chúng ta chơi game để giết thời gian. Khi trưởng thành, đôi khi chúng ta chơi game để giữ lại một chút thời gian dành cho những người từng rất quan trọng.
Vậy nên nếu một ngày nào đó, giữa một buổi tối mệt mỏi, một người bạn cũ bất ngờ xuất hiện trong danh sách online, có lẽ chúng ta đừng vội bỏ qua lời rủ chơi game chỉ vì nghĩ mình đã quá bận. Nếu có thể, hãy vào một trận. Không phải vì tựa game ấy quá hay, cũng chẳng phải vì chúng ta còn mục tiêu nào cần chinh phục. Chỉ đơn giản là có những người bạn mà ngoài đời chúng ta đã rất khó để gặp lại, nhưng trong thế giới ảo, họ vẫn có thể ngồi đó và chờ chúng ta. Đôi khi thứ chúng ta tìm kiếm sau một ngày dài không phải một tựa game mới, mà chỉ là mấy người bạn cũ vẫn còn đủ kiên nhẫn để giữ chỗ cho chúng ta trong lobby.
Ảnh: BroHaus
