[Cây Bút Vàng 2020] Thưa bố, đam mê lớn nhất của con là game!

Kurisu  - Theo Helino | 12/01/2020 09:37 PM

Trong cuộc đời, có nhiều thứ ta luôn trân trọng. Với tôi là game và tình cảm dành cho nó...

Gửi bố kính mến,

Có thể bố sẽ không bao giờ đọc được những dòng tâm sự này. Con còn nhớ, bố vẫn thường bảo, con là đứa nhút nhát, ít nói, ngôn ngữ lại khô khan, thế nên phải đọc nhiều, viết nhiều vào kẻo sau này, muốn viết mấy dòng bộc bạch gửi cho bố cũng không nổi. Con biết, con là đứa ăn nói vụng về, để viết một bức thư cho bố như thế này quả là khó khăn lắm. Thế nhưng, những dòng này con đã ấp ủ trong lòng từ lâu, là những tâm sự mà thường ngày con chẳng dám nói với bố. Con chỉ ước, một ngày nào đó, con có thể nói hết với bố những trăn trở vẫn giấu kín trong lòng. Con kể, bố nghe, hai người chúng ta cùng ngồi tâm sự.

Con vẫn nhớ, hồi con học lớp 2, có anh ở chỗ bố làm cho bố dàn máy tính cũ. Bố mang về nhà, cặm cụi cả buổi để lau sạch những lớp bụi còn bám trên thân máy. Hằng ngày bố phải tất bật với cuộc sống mưu sinh, hết giờ làm lại về bón tưới cho mảnh vườn, cho đàn gà, con lợn. Những thứ tốt đẹp bố dành cả cho con cả rồi, trước giờ bố đâu được tiếp xúc với máy vi tính. Ngày đấy con còn nhỏ, con biết bố muốn tuổi thơ của con được lấp đầy bởi những điều vô tư, tươi sáng. Vì thế, con chơi game, bố không hề ngăn cấm. Quãng thời gian đó đẹp quá bố ạ, giờ con nhớ lại mà rưng rưng nước mắt.

[Cây Bút Vàng 2020] Thưa bố, đam mê lớn nhất của con là game! - Ảnh 1.

Con là đứa gầy gò, ốm yếu, từ bé đã vậy rồi. Bố biết thế, nên bố vẫn luôn nhắc nhở con phải chăm chỉ học tập. Công việc nặng nhọc con chẳng làm nổi, không có học thì chẳng còn tương lai. Con biết, suy nghĩ của con chín chắn hơn rồi, con biết chứ. Con không còn là đứa nhóc ngày nào, ngỗ nghịch khiến bố phải trằn trọc suy nghĩ bao đêm dài. Không còn những ngày mòn mỏi chờ cơm, thấp thỏm lo âu nghe tiếng con trở về. Chẳng còn những tâm sự thấp thoáng nơi hàng mi, hay nỗi buồn theo dáng ai in dài trên hàng ghế đá… Có lẽ, thay đổi lớn nhất của con ở hiện tại, chính là trách nhiệm với cuộc đời…

[Cây Bút Vàng 2020] Thưa bố, đam mê lớn nhất của con là game! - Ảnh 2.

Con biết, bố chẳng ưa gì trò chơi điện tử. Bố vẫn bảo con, rằng trò chơi điện tử chỉ có hại, vì thế mà con phải tránh xa và đừng bao giờ để nó chi phối tới việc học. Nhưng bố này, nhiều lúc con tự hỏi, nếu trước giờ con chỉ quanh quẩn với mấy trang giấy, quyển sách, chẳng bận tâm đến thế giới xung quanh thì thế nào nhỉ? Có lẽ lúc ấy, cuộc sống của con sẽ bị bủa vây bởi những điều u ám và vô vị, ít nhất đó là những gì con tưởng tượng. Mọi người thường có sở thích xem phim, đọc sách hay uống trà. Còn sở thích của con, thưa bố, chính là trò chơi điện tử. Trước giờ, hẳn bố vẫn nghĩ con chỉ thích đá bóng, xem phim… 

Thế nhưng con tin, đam mê lớn nhất của con là trò chơi điện tử. Nhiều người thích uống cà phê vào buổi sáng, hay xem một bộ phim hay vào tối thứ Bảy, để có thể tìm thấy sự thanh thản cho tâm hồn, hay thoát li khỏi guồng quay công việc hối hả. Còn con, con chơi game một cách nhẹ nhàng, như để tìm thấy sự lắng đọng đằng sau những câu chuyện, những thông điệp, hay niềm tin mà tựa game đó muốn truyền tải. Điện ảnh, văn học, hội họa hay âm nhạc là những sắc màu tô điểm cho cuộc sống thêm sinh động, là những cơn mưa tưới thắm cho vườn cây tâm hồn, để nó sinh sôi, phát triển và vươn tới những khoảng trời yên bình của cuộc sống. 

Trò chơi điện tử cũng là nghệ thuật, nó có ý nghĩa với con, giống như cái cách người ta trân trọng khoảnh khắc bình yên bên ly cà phê, hay khoan khoái thỏa mãn khi xem xong bộ phim mình thích. Nếu gọi cuộc đời này là những khuông nhạc, thì với con, trò chơi điện tử như những nốt nhạc đang nhảy nhót trên đó, phi thường, phá cách. Nếu không có nốt nhạc, sẽ chẳng có bản nhạc nào được xướng lên. Và nếu không có game, tâm hồn con hẳn sẽ xác xơ, và đầu óc con sẽ bị trói buộc bởi cả ngàn điều tầm thường đến vô vị của cuộc sống.

[Cây Bút Vàng 2020] Thưa bố, đam mê lớn nhất của con là game! - Ảnh 3.

Ngày con lên đại học, bố vẫn hay gọi điện hỏi thăm. Những câu vâng dạ vội vàng, hay những phút cười nói qua loa mà bố vẫn nghe từ con, thực ra lại là lời nói dối vụng về để che đậy đi những khó khăn mà con vấp phải. Con lớn rồi, đâu thể để mái đầu bố vương vấn thêm tâm sự. Tính con vốn nhút nhát, lại kém hòa đồng, cuộc sống hối hả ở bên này lúc nào cũng trực chờ xô con ngã . Những lo toan cơm áo, gạo tiền là gông cùm trói chặt con với thực tại. 

Còn áp lực thi cử, học hành là liều thuốc giết chết sự hồn nhiên trong con. Mấy năm sống xa nhà, bầu trời trên đầu con hiếm khi nào thôi u ám. Nếu chẳng phải vì con có những người bạn vô giá, những người luôn sẵn sàng quan tâm, giúp đỡ và chở che, thì có lẽ quãng đường đại học đã quật ngã con nhiều lần rồi. Tình bạn thiêng liêng, cao quý hiện lên rõ ràng nhất khi ta chẳng còn gì trong tay. Trò chơi điện tử là thứ đã gắn kết chúng con. 

Chúng con đến với nhau nhờ trò chơi điện tử, và cũng chính cái thứ mà bố vẫn thường lắc đầu ngao ngán ấy, lại là nơi để chúng con cởi bỏ tâm hồn khỏi những lo toan thực tại, cùng nằm xuống để giãi bày những tâm sự, những trắc trở gặp phải trong cuộc sống thường ngày. Trò chơi điện tử mang chúng con đến gần nhau hơn. Và tình bạn thiêng liêng này chính được bồi đắp bằng trò chơi điện tử. Ôi tình bạn, tình bạn thật cao đẹp…

[Cây Bút Vàng 2020] Thưa bố, đam mê lớn nhất của con là game! - Ảnh 4.

Bố biết không, những dòng này con viết cho bố, chỉ muốn nói một điều rằng, trò chơi điện tử không xấu như bố nghĩ. Ở nhà, con nào dám nhắc tới game, vì con biết, bố đâu có cái nhìn thiện cảm với nó. Bố luôn coi nó là một thứ ma túy, là một thứ thuốc đầu độc trí tuệ con người ta. Nhưng bố ơi, con chỉ mong bố hiểu một điều, rằng trò chơi điện tử không hề xấu, và việc trải nghiệm chúng cũng không phải là một hành động vô nghĩa hay vô bổ. Con muốn bố coi nó như một sở thích, hay như một môn thể thao vậy. 

Sở thích của người ta là nghe nhạc, đọc sách hay đá bóng,…thì sở thích của con là trò chơi điện tử. Xin bố đừng phán xét, mỗi khi con chơi game. Con trân trọng trò chơi điện tử, vì để làm ra chúng, người ta đã phải bỏ vô vàn công sức, trí lực và cả tâm tư tình, cảm của mình để nhào nặn ra một tựa game hoàn chỉnh. Con trân trọng trò chơi điện tử, vì trong quá trình trải nghiệm, con đã học được rất nhiều điều quý giá từ chúng. Chẳng phải những công thức toán học, vật lý, hay những kiến thức hàn lâm ở đâu xa.

Những điều con học được ở trò chơi điện tử, đôi khi còn chẳng được biểu diễn thành lời, mà chúng được thể hiện qua những câu truyện, những đoạn cắt cảnh, những tình tiết trong game. Hay những lý tưởng cao đẹp về tình bạn, tình thầy trò, tình đồng chí, đồng đội ,và cả tình cảm gia đình, những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt ấy, chẳng phải đều xuất hiện trong những câu truyện ngày bé bố kể con nghe? Như những con đom đóm, chúng dẫn lối con về những miền ký ức trong sáng, ngây thơ…

[Cây Bút Vàng 2020] Thưa bố, đam mê lớn nhất của con là game! - Ảnh 5.

Con từng thấy, những cổ động viên cuồng nhiệt đổ tới sân vận động để xem một trận bóng. Họ hồi hộp dõi theo từng đường bóng, nín thở trước một cơ hội ghi bàn, vỡ òa vui sướng khi đội nhà mở tỉ số, hoặc đôi khi là thất vọng, hay thậm chí là phẫn nộ, giân dỗi khi đội bóng của mình không làm được những điều mà họ kỳ vọng. Chẳng cần phải chuẩn bị, cả ngàn người cùng đàn chung một bản nhạc tâm hồn. Cảm xúc của họ hòa vào một, cả vạn người đều như thế. Chỉ với một vài đường bóng, mà có thể điều khiển cảm xúc của bao nhiêu con người như vậy, con nghĩ chỉ có thể giải thích được bằng một từ, đó là đam mê.

 Đam mê giống như một nhạc trưởng đại tài vậy, chỉ cần khua đôi tay lên xuống là có thể điều khiển được hàng ngàn, hàng vạn cung bậc cảm xúc của con người. Con, cũng giống như bao người khác, có những cảm xúc rất đời thường với trò chơi điện tử. Khi đội tuyển mà con dõi theo giành được kết quả tốt, con nhảy cẫng lên vui sướng. Khi tựa game mà con yêu thích giành được một giải thưởng danh giá, con gật đầu mãn nguyện. Khi con thua một ván đấu quan trọng, lòng con nặng nề và buồn bã. Và khi được ngồi lại bên đám bạn thân, con được làm chính mình trong khoảnh khắc đặc biệt đó, không còn những lo lắng, không còn những ưu phiền vướng bận với dòng đời hối hả nữa…

Thưa bố, đam mê lớn nhất của con là game, là trò chơi điện tử. Nếu không có nó, đời sẽ tẻ nhạt và cuộc sống sẽ trở thành những chuỗi ngày đọa đày của thể xác. Mong bố hiểu được điều này, và chấp nhận trò chơi điện tử như một phần trong cuộc sống của con.


Đã thành thông lệ, sân chơi "Cây bút vàng" được GameK phối hợp tổ chức hàng năm để anh em có dịp giao lưu, thể hiện mình với game thủ khắp bốn phương.

Đây cũng là nơi các bạn được đọc, trải nghiệm những bài viết xuất sắc, chất lượng... xoay quanh cuộc sống, những cảm xúc rất riêng mà chỉ game thủ mới thấu hiểu - đồng cảm.

Chi tiết cuộc thi và giải thưởng xem Tại Đây. Mọi bài viết và thắc mắc, anh em hãy gửi về caybutvang@gamek.vn nhé!

0 VOTE