Có một thời, các game thủ chưa cần điện thoại luôn kết nối, chưa có Messenger hay hàng loạt ứng dụng hẹn hò, vậy mà chỉ một cái nickname bất ngờ sáng lên trên Yahoo! cũng đủ khiến cả buổi tối trở nên vui hơn.
Nếu từng lớn lên cùng Internet Việt Nam những năm 2000, có lẽ nhiều game thủ vẫn nhớ một thời mà việc gặp một người trên mạng không dễ dàng như bây giờ. Không có trạng thái hoạt động cập nhật liên tục, không có smartphone nằm trong túi và càng không thể nhắn một câu rồi mặc định rằng đối phương sẽ đọc được sau vài giây.
Chúng ta có Yahoo! Messenger, những nickname đôi khi dài đến mức chẳng thể nhớ nổi, một chiếc máy tính kết nối Internet và rất nhiều sự kiên nhẫn. Có những buổi tối mở Yahoo! lên chẳng phải vì có chuyện gì quan trọng, chỉ để nhìn xem một cái tên quen thuộc đã sáng đèn hay chưa.

Ảnh: BroHaus
Và cùng thời điểm ấy, ở rất nhiều quán net trên khắp Việt Nam, Audition cũng đang trở thành nơi một thế hệ game thủ trẻ gặp gỡ nhau theo cách rất riêng.
Audition ngày ấy không chỉ đơn giản là một trò chơi bấm phím theo nhạc. Chúng ta vào game để nhảy, kiếm DEN, mua quần áo, tập những chuỗi phím khó và cố gắng Perfect đúng nhịp, nhưng cũng có rất nhiều người đăng nhập chỉ để xem hôm nay một người nào đó có online hay không. Những căn phòng trong game đôi khi giống một mạng xã hội thu nhỏ. Có người vào nhảy vài trận rồi ngồi chat cả tiếng, có những cặp đôi quen nhau từ một phòng nhảy ngẫu nhiên, có người dành dụm tiền trong game chỉ để mua một món đồ cho nhân vật đứng cạnh mình trông đẹp hơn. Một trái tim, một lời kết đôi hay đơn giản là được người mình thích chủ động mời vào phòng cũng từng đủ để khiến một cậu trai vui cả buổi tối.
Điều thú vị là mọi thứ khi ấy đều chậm hơn bây giờ rất nhiều. Muốn nói chuyện với ai đó, đôi khi chúng ta phải đợi họ về nhà, bật máy tính, kết nối mạng rồi đăng nhập Yahoo!. Nếu người ấy chưa online, chẳng còn cách nào khác ngoài chờ. Không có story để xem hôm nay họ đang làm gì, không có dấu chấm xanh xuất hiện trên năm ứng dụng khác nhau, cũng chẳng có hàng trăm bức ảnh để lướt ngược về quá khứ. Nhưng chính vì phải chờ, mỗi lần cái nickname ấy sáng lên lại có cảm giác đặc biệt. Một câu “đang làm gì đấy?” ngày ấy có thể mở đầu cho cuộc trò chuyện kéo dài đến nửa đêm. Một tiếng Buzz!!! đủ khiến người ngồi trước màn hình giật mình rồi bật cười. Còn một dòng status vu vơ đôi khi khiến chúng ta mất cả tối để đoán xem người ta đang muốn nói với ai.

Ảnh: BroHaus

Ảnh: BroHaus
Nhìn lại từ hiện tại, có lẽ rất khó tưởng tượng chúng ta từng kiên nhẫn với Internet đến vậy. Bây giờ chỉ cần vài giây không nhận được phản hồi, nhiều người đã mở một ứng dụng khác. Điện thoại giúp chúng ta kết nối với gần như bất kỳ ai, ở bất kỳ đâu và bất kỳ thời điểm nào. Nhưng nghịch lý là càng dễ liên lạc, cảm giác mong chờ một người xuất hiện dường như càng hiếm. Chúng ta biết người khác đang ăn gì, đi đâu, nghe bài hát nào và thậm chí vừa online cách đây bao nhiêu phút, nhưng không phải lúc nào cũng có một cuộc trò chuyện khiến mình sẵn sàng ngồi trước màn hình hàng giờ như trước.
Có lẽ bởi vậy mà Audition, Yahoo! Messenger hay những quán net năm ấy vẫn nằm trong một góc ký ức rất đặc biệt của nhiều game thủ Việt. Không hẳn vì game ngày trước hay hơn, cũng chẳng phải Internet chậm chạp khi ấy đáng để quay trở lại. Thứ khiến chúng ta nhớ là cảm giác mọi mối quan hệ dường như còn đơn giản. Thích một người thì vào đúng server quen thuộc để tìm. Muốn gặp bạn thì hẹn nhau ở quán net. Muốn nói chuyện thì bật Yahoo! rồi chờ. Không có thuật toán đề xuất ai nên làm quen, không có những cú vuốt vô tận và cũng chẳng có quá nhiều lựa chọn khiến chúng ta luôn nghĩ rằng phía sau màn hình còn một người thú vị hơn đang chờ.

Ảnh: BroHaus
Rồi Audition vẫn còn đó theo một cách nào đó, nhưng Yahoo! Messenger đã trở thành lịch sử. Những nickname ngày ấy có lẽ phần lớn chúng ta cũng chẳng còn nhớ mật khẩu. Người từng khiến mình ngồi chờ cả tối có thể giờ đã lập gia đình, sống ở một thành phố khác hoặc đơn giản đã biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống. Những cậu trai từng ngồi quán net tập Perfect giờ cũng đã trở thành những người đàn ông bận rộn với công việc, con cái và đủ loại thông báo xuất hiện trên điện thoại mỗi ngày. Công nghệ giúp chúng ta không còn phải chờ ai online nữa, nhưng đôi khi chính giữa hàng trăm thông báo ấy, chúng ta lại nhớ cảm giác ngày xưa chỉ mong nhìn thấy một cái tên sáng lên.
Có lẽ chúng ta không thực sự nhớ Yahoo!, cũng chẳng nhất thiết muốn quay lại những đêm ngồi quán net chơi Audition. Chúng ta chỉ nhớ một thời mà niềm vui trên Internet còn rất nhỏ bé: một lần Perfect, một tiếng Buzz!!!, một lời mời vào phòng hay một cái nickname chuyển từ màu xám sang trạng thái online. Ngày ấy chúng ta có ít cách để kết nối với nhau hơn bây giờ rất nhiều, nhưng kỳ lạ thay, đôi khi chỉ một người xuất hiện cũng đủ khiến cả thế giới online trở nên đáng để chờ.
Ảnh: BroHaus
